渡江云
痴云吹不散,断霞一缕,相约伴斜阳。此去知何处,渺渺零鸿,写影向青苍。
山寒水瘦,携藜杖,来踏新霜。剩几丛,陌头野菊,犹自向人黄。
难忘。青岩,云磴,古木苍烟,与故人同访。听疏钟,尘心乍浣,炊熟黄粱。
人生莫待青山老,又西风,吹梦悠扬。萧寺外,依然独立苍茫。
chī
痴
yún
云
chuī
吹
bù
不
sàn
散
,
duàn
断
xiá
霞
yī
一
lǚ
缕
,
xiāng
相
yuē
约
bàn
伴
xié
斜
yáng
阳
cǐ
。
qù
此
zhī
去
hé
知
chǔ
何
miǎo
处
,
miǎo
渺
líng
渺
hóng
零
xiě
鸿
,
yǐng
写
xiàng
影
qīng
向
cāng
青
苍
。
shān
山
hán
寒
shuǐ
水
shòu
瘦
,
xié
携
lí
藜
zhàng
杖
,
lái
来
tà
踏
xīn
新
shuāng
霜
shèng
。
jǐ
剩
cóng
几
mò
丛
,
tóu
陌
yě
头
jú
野
yóu
菊
,
zì
犹
xiàng
自
rén
向
huáng
人
黄
。
nán
难
wàng
忘
qīng
。
yán
青
yún
岩
,
dèng
云
gǔ
磴
,
mù
古
cāng
木
yān
苍
yǔ
烟
,
gù
与
rén
故
tóng
人
fǎng
同
tīng
访
shū
。
zhōng
听
chén
疏
xīn
钟
,
zhà
尘
huàn
心
chuī
乍
shú
浣
,
huáng
炊
liáng
熟
黄
粱
。
rén
人
shēng
生
mò
莫
dài
待
qīng
青
shān
山
lǎo
老
,
yòu
又
xī
西
fēng
风
,
chuī
吹
mèng
梦
yōu
悠
yáng
扬
xiāo
。
sì
萧
wài
寺
yī
外
,
rán
依
dú
然
lì
独
cāng
立
máng
苍
茫
。