渡江云

明代 刘基
西风吹楚甸,四山净绿,万籁起秋声。捲帘当晚霁,倚遍阑干,惨恻望乡情。 柴桑旧菊,为谁犹擢金。愁他一江流水,衮衮向东倾。 凄清,天边孤雁,甚处飞来,到中庭落影。云路遥、归程难计,离恨空萦。 斜阳冉冉低乔木,但暝色、摇动檐楹。还又见、花间露滴瑶琼。
西 fēng chuī chǔ diān   shān jìng 绿   wàn lài qiū shēng juǎn lián dàng wǎn   biàn lán gān   cǎn wàng xiāng qíng
chái sāng jiù   wèi shuí yóu zhuó jīn chóu jiāng liú shuǐ   gǔn gǔn xiàng dōng qīng
qīng   tiān biān yàn   shén chù fēi lái   dào zhōng tíng luò yǐng yún yáo guī chéng nán   hèn kōng yíng
xié yáng rǎn rǎn qiáo   dàn míng yáo dòng yán yíng hái yòu jiàn huā jiān yáo qióng