渡江

清代 顾绍敏
驿路长亭复短亭,柳花漠漠昼冥冥。人归冀北衣原素,山到江南眼更青。 雨过夕阳看度鸟,风来远浦数扬舲。开尊且酌高邮酒,不共灵均叹独醒。
驿 cháng tíng duǎn tíng   liǔ huā zhòu míng míng rén guī běi yuán   shān dào jiāng nán yǎn gèng qīng
guò yáng kàn niǎo   fēng lái yuǎn shù yáng líng kāi zūn qiě zhuó gāo yóu jiǔ   gòng líng jūn tàn xǐng