对雨闻莺

唐代 丘为
垂柳街头百丈丝,杏花林处度黄鹂。间关正在秦筝里,历乱偏伤楚客时。 风传一一声来尽,雨湿双双飞去迟。羡尔能将户客意,何如栖得上林枝。
chuí liǔ jiē tóu bǎi zhàng   xìng huā lín chù huáng jiān guān zhèng zài qín zhēng   luàn piān shāng chǔ shí
fēng chuán shēng lái jǐn   shī 湿 shuāng shuāng fēi chí xiàn ěr néng jiāng   shàng lín zhī