对月

元代 王冕
己卯八月十五夜,天地万里无云烟。明月忽自海底出,皎如玉鉴当空悬。 清辉潋滟破幽溟,山河倒浸无馀景。丹桂香消白兔愁,玉宇琼楼不禁冷。 南箕北斗潜光华,江汉无声流素波。老夫于此兴不浅,有月无酒将奈何? 天上谁观羽衣舞,人间那得清虚府?世情乖异每变更,月色何尝有今古? 秋风飘飘度箜篌,东家西家登大楼。相期玩赏醉终夕,岂知别有穷途愁? 回首天涯故人少,白露凄凄下庭草。欲持此意问嫦娥,孤雁一声关塞晓。
mǎo yuè shí   tiān wàn yún yān míng yuè hǎi chū   jiǎo jiàn dāng kōng xuán
qīng huī liàn yàn yōu míng   shān dào jìn jǐng dān guì xiāng xiāo bái chóu   qióng lóu jīn lěng
nán běi dǒu qián guāng huá   jiāng hàn shēng liú lǎo xīng qiǎn   yǒu yuè jiǔ jiāng nài  
tiān shàng shuí guān   rén jiān de qīng   shì qíng guāi měi biàn gēng   yuè cháng yǒu jīn  
qiū fēng piāo piāo kōng hóu   dōng jiā 西 jiā dēng lóu xiāng wán shǎng zuì zhōng   zhī bié yǒu qióng chóu  
huí shǒu tiān rén shǎo   bái xià tíng cǎo chí wèn cháng é   yàn shēng guān sài xiǎo