对月

宋代 吴龙翰
长空有明月,与我良有情。 遥遥万里道,随我杖履行。 耿耿吟床间,相随入枕衾。 而我病风雅,长作秋蛩吟。 吟声悲入月,月色寒入吟。 月即是天眼,照我泪纵横。 垂垂草上露,尽从月眼倾。 不为富贵儿,只作苦吟人。 君看朱门邃,翠幕围阳春。 管弦沸清晓,银烛正荧荧。
cháng kōng yǒu míng yuè   liáng yǒu qíng  
yáo yáo wàn dào   suí zhàng xíng  
gěng gěng yín chuáng jiān   xiāng suí zhěn qīn  
ér bìng fēng   zhǎng zuò qiū qióng yín  
yín shēng bēi yuè   yuè hán yín  
yuè shì tiān yǎn   zhào lèi zòng héng  
chuí chuí cǎo shàng   jǐn cóng yuè yǎn qīng  
wéi guì ér   zhǐ zuò yín rén  
jūn kàn zhū mén suì   cuì wéi yáng chūn  
guǎn xián fèi qīng xiǎo   yín zhú zhèng yíng yíng