对月

唐代 章碣
残霞卷尽出东溟,万古难消一片冰。公子踏开香径藓, 美人吹灭画堂灯。琼轮正辗丹霄去,银箭休催皓露凝。 别有洞天三十六,水晶台殿冷层层。
cán xiá juǎn jǐn chū dōng míng   wàn nán xiāo piàn bīng gōng kāi xiāng jìng xiǎn  
měi rén chuī miè huà táng dēng qióng lún zhèng niǎn dān xiāo   yín jiàn xiū cuī hào níng
bié yǒu dòng tiān sān shí liù   shuǐ jīng tái diàn 殿 lěng céng céng