对雪十韵

宋代 欧阳修
对雪无佳句,端居正杜门。 人闲见初落,风定不胜繁。 可喜轻明质,都无剪刻痕。 铺平失池沼,飘急响窗轩。 惜不摇嘉树,冲宜走画辕。 寒欺白酒嫩,暖爱紫貂温。 远霭销如洗,愁云晚更屯。 儿吟雏凤语,翁坐冻鸱蹲。 病思惊残岁,朋欢赖酒一◇。 稍晴春意动,谁与探名园。
duì xuě jiā   duān zhèng mén  
rén xián jiàn chū luò   fēng dìng shèng fán  
qīng míng zhì   dōu jiǎn hén  
píng shī chí zhǎo   piāo xiǎng chuāng xuān  
yáo jiā shù   chōng zǒu huà yuán  
hán bái jiǔ nèn   nuǎn ài diāo wēn  
yuǎn ǎi xiāo   chóu yún wǎn gèng tún  
ér yín chú fèng   wēng zuò dòng chī dūn  
bìng jīng cán suì   péng huān lài jiǔ    
shāo qíng chūn dòng   shuí tàn míng yuán