对雪二首再用前韵

宋代 王之道
我笑袁司徒,闭户雪中市。 高眠罢炊爨,冰榻对瑶砌。 岂如王孝伯,鹤氅斗清媚。 随负杨柳花,纵横扑襟袂。 冬温犯春令,破白已为瑞。 何妨盈地尽,万井共欢慰。 草木含余滋,山川郁佳气。 清寒入诗眉,敢问酒价倍。 日月同过鸟,燔烈又兴岁。 老大不足悲,吾今但心醉。
xiào yuán   xuě zhōng shì
gāo mián chuī cuàn   bīng duì yáo
wáng xiào   chǎng dòu qīng mèi
suí yáng liǔ huā   zòng héng jīn mèi
dōng wēn fàn chūn lìng   bái wèi ruì
fáng yíng jǐn   wàn jǐng gòng huān wèi
cǎo hán   shān chuān jiā
qīng hán shī méi   gǎn wèn jiǔ jià bèi
yuè tóng guò niǎo   fán liè yòu xīng suì
lǎo bēi   jīn dàn xīn zuì