对雪

宋代 张镃
温记今年雪,先悭半月晴。 乍飘偏有熊,猛下却无声。 水绕长春圃,人居不夜城。 弄寒群犬戏,惊晓独鸡鸣。 桥冻泥添滑,窗虚纸借明。 冷妨梅早慧,高妒柳轻生。 瀹茗尝深鼎,临书厌短檠。 鹅边鷳失素,鸥混鹭争盟。 日壑银烹出,龙沙粉筑成。 歌盐唐按谱,聚米汉谈兵。 曳履需公诏,吞毡感便旌。 初平羊变石,白起甲填坑。 贾舶停珠浦,朝骖萃玉京。 驼铜夸北录,马瑞遇东瀛。 云凝情俱淡,风旋力骤狞。 藕边侵纬宿,酥畔比累蛏。 敞坐诗牋接,欢筵舞袖迎。 缘甍方盼转,入幌忽萦盈。 烟满空翔鹤,潮翻海纵鲸。 蓝田难爱宝,月窟助蜚英。 翁罩杯谁覆,盆冰镜不倾。 瑶随王粲佩,玑缀李彪缨。 豹舄宜分色,麻衣浪拟清。 齐腰休更举,巴曲试烦赓。
wēn jīn nián xuě   xiān qiān bàn yuè qíng  
zhà piāo piān yǒu xióng   měng xià què shēng  
shuǐ rào cháng chūn   rén chéng  
nòng hán qún quǎn   jīng xiǎo míng  
qiáo dòng tiān huá   chuāng zhǐ jiè míng  
lěng fáng méi zǎo huì   gāo liǔ qīng shēng  
yuè míng cháng shēn dǐng   lín shū yàn duǎn qíng  
é biān xián shī   ōu hùn zhēng méng  
yín pēng chū   lóng shā fěn zhù chéng  
yán táng àn   hàn tán bīng  
gōng zhào   tūn zhān gǎn biàn 便 jīng  
chū píng yáng biàn shí   bái jiǎ tián kēng  
jiǎ tíng zhū   cháo cān cuì jīng  
tuó tóng kuā běi   ruì dōng yíng  
yún níng qíng dàn   fēng xuán zhòu níng  
ǒu biān qīn wěi 宿   pàn lèi chēng  
chǎng zuò shī jiān jiē   huān yán xiù yíng  
yuán méng fāng pàn zhuǎn   huǎng yíng yíng  
yān mǎn kōng xiáng   cháo fān hǎi zòng jīng  
lán tián nán ài bǎo   yuè zhù fēi yīng  
wēng zhào bēi shuí   pén bīng jìng qīng  
yáo suí wáng càn pèi   zhuì biāo yīng  
bào fēn   làng qīng  
yāo xiū gèng   shì fán gēng