对雪

宋代 李彭
晏阴城郭昏,穷巷寒意冱。回飙卷玉尘,稍稍凝曙露。 应烦阿香手,终日舂薄暮。独鸟避寒柯,惊麇迷故步。 木冰达官怕,向来闻此语。拥絮卧北窗,鼻端从栩栩。
yàn yīn chéng guō hūn   qióng xiàng hán huí biāo juǎn chén shāo   shāo níng shǔ    
yīng fán ā xiāng shǒu   zhōng chōng niǎo hán jīng   jūn    
bīng guān   xiàng lái wén yōng běi chuāng   duān cóng