对雪

宋代 刘敞
朔雪似迎春,霏霏散玉尘。稍看人迹绝,坐对物华新。 地暖消还疾,风高舞正频。郊扉聊自卧,误怪洛城人。
shuò xuě shì yíng chūn   fēi fēi sàn chén shāo kàn rén jué   zuò duì huá xīn
nuǎn xiāo hái   fēng gāo zhèng pín jiāo fēi liáo   guài luò chéng rén