对新篁

唐代 韦应物
新绿苞初解,嫩气笋犹香。含露渐舒叶,抽丛稍自长。 清晨止亭下,独爱此幽篁。
xīn 绿 bāo chū jiě   nèn sǔn yóu xiāng hán jiàn shū   chōu cóng shāo zhǎng
qīng chén zhǐ tíng xià   ài yōu huáng