对食

宋代 陆游
人苦不知足,贪欲浩无穷,豹胎日餍饫,萍齑却时供,饮豚以人乳,万乘亦改容。 方其未遇时,鹅炙动英雄。 哀哉王相国,计堕饭後钟。 所以贤达士,一视约与丰。 我亦蹭蹬者,羁游半生中,木盘饱藜苋,美与玉食同。 口腹嗟几何?曾是役我躬。 放箸一笑粲,赋诗晓愚公。
rén zhī   tān hào qióng   bào tāi yàn   píng què shí gōng   yǐn tún rén   wàn shèng gǎi róng  
fāng wèi shí   é zhì dòng yīng xióng  
āi zāi wáng xiàng guó   duò fàn hòu zhōng  
suǒ xián shì   shì yuē fēng  
cèng dèng zhě   yóu bàn shēng zhōng   pán bǎo xiàn   měi shí tóng  
kǒu jiē   céng shì gōng  
fàng zhù xiào càn   shī xiǎo gōng