对客

宋代 王安石
窗壁风回午枕凉,清谈相对一胡床。 心知帝力同天地,能使人间白日长。
chuāng fēng huí zhěn liáng   qīng tán xiāng duì chuáng
xīn zhī tóng tiān   néng shǐ 使 rén jiān bái zhǎng