对酒赠故人

唐代 包佶
扶起离披菊,霜轻喜重开。醉中惊老去,笑里觉愁来。 月送人无尽,风吹浪不回。感时将有寄,诗思涩难裁。
  shuāng qīng chóng kāi zuì zhōng jīng lǎo   xiào jué chóu lái
yuè sòng rén jìn   fēng chuī làng huí gǎn shí jiāng yǒu   shī nán cái