对酒怀丹阳成都故人

宋代 陆游
劳生常羡髑髅乐,死时却悔生时错。 花前有酒不肯狂,回首朱频已非昨。 君看古来贤达人,终日饮酒全其真。 世间万事竟何有?金樽翠杓差关身。 放翁少日无凡客,飞觞纵乐皆豪杰;清歌一曲梁尘起,腰鼓百面春雷发。 故人仙去蓬莱宫,鸾丝凤竹醉春风。 石帆山下孤舟雪,一段清愁付此翁。
láo shēng cháng xiàn lóu   shí què huǐ shēng shí cuò
huā qián yǒu jiǔ kěn kuáng   huí shǒu zhū pín fēi zuó
jūn kàn lái xián rén   zhōng yǐn jiǔ quán zhēn
shì jiān wàn shì jìng yǒu   jīn zūn cuì sháo chà guān shēn
fàng wēng shǎo fán   fēi shāng zòng jiē háo jié   qīng liáng chén   yāo bǎi miàn chūn léi
rén xiān péng lái gōng   luán fèng zhú zuì chūn fēng
shí fān shān xià zhōu xuě   duàn qīng chóu wēng