对镜

宋代 陆游
镜中衰颜失敷腴,绿鬓已作霜蓬枯,两肩耸耸似山字,曳杖更有蛮童扶。 自惊何以致此老,亟欲修敬问起居;徐徐熟视乃大笑,但记昔我忘今吾。 今吾虽惫颇神王,飞可正可折简呼;远游纵未从溪父,醉眼犹能隘具区。
jìng zhōng shuāi yán shī   绿 bìn zuò shuāng péng   liǎng jiān sǒng sǒng shì shān   zhàng gèng yǒu mán tóng  
jīng zhì lǎo   xiū jìng wèn   shú shì nǎi xiào   dàn wàng jīn  
jīn suī bèi shén wáng   fēi zhèng zhé jiǎn   yuǎn yóu zòng wèi cóng   zuì yǎn yóu néng ài