对花

唐代 方干
清晓入花如步障,恋花行步步迟迟。含风欲绽中心朵, 似火应烧外面枝。野客须拚终日醉,流莺自有隔年期。 使君坐处笙歌合,便是列仙身不知。
qīng xiǎo huā zhàng   liàn huā xíng chí chí hán fēng zhàn zhōng xīn duǒ  
shì huǒ yīng shāo wài miàn zhī pàn zhōng zuì   liú yīng yǒu nián
shǐ 使 jūn zuò chù shēng   biàn 便 shì liè xiān shēn zhī