对春二首

宋代 李廌
半阴半晴恼乱我,不禁春意惟殢春。 黄莺丁宁舌初转,杨花轻盈来弄人。 东家秋千多美女,舞腰娉婷衣金缕。 彩索徘徊渐渐高,墙头见人羞欲住。 柳下谁家薄媚郎,立马昂头不肯去。
bàn yīn bàn qíng nǎo luàn   jīn chūn wéi chūn
huáng yīng dīng níng shé chū zhuǎn   yáng huā qīng yíng lái nòng rén
dōng jiā qiū qiān duō měi   yāo pīng tíng jīn
cǎi suǒ pái huái jiàn jiàn gāo   qiáng tóu jiàn rén xiū zhù
liǔ xià shuí jiā báo mèi láng   áng tóu kěn