独鹄吟

唐代 李咸用
碧玉喙长丹顶圆,亭亭危立风松间。啄萍吞鳞意已阑, 举头咫尺轻重天。黑翎白本排云烟,离群脱侣孤如仙。 披霜唳月惊婵娟,逍遥忘却还青田。鸢寒鸦晚空相喧, 时时侧耳清泠泉。
huì zhǎng dān dǐng yuán   tíng tíng wēi fēng sōng jiān zhuó píng tūn lín lán  
tóu zhǐ chǐ qīng zhòng tiān hēi líng bái běn pái yún yān   qún tuō xiān
shuāng yuè jīng chán juān   xiāo yáo wàng què hái qīng tián yuān hán wǎn kōng xiāng xuān  
shí shí ěr qīng líng quán