读胡侍鸿胪诗有感因遗其从子邑博叔才

明代 王世贞
十年但耳胡鸿胪,鸿胪之墓三草枯。世人自失凤凰羽,此日满把骊龙珠。 虽于风雅未县合,往往时材骨格殊。辞官著书欲何作,书成不换囊青蚨。 床头一绨酒家共,缶中半菽时有无。齐名关西者谁子,肯放白雪骄巴歈。 中丞冠峨铁獬豸,辽阳马被貂襜褕。胡家岂无双玉树,或摧秋霰今穷途。 呜呼胡生慎莫学汝伯,汝伯文章老成癖。不见山鸡敢凤鸣,且向人间斗毛色。 封侯拜相在一言,枉杀书生万言策。
shí nián dàn ěr hóng 鸿   hóng 鸿 zhī sān cǎo shì rén shī fèng huáng   mǎn lóng zhū    
suī fēng wèi xiàn   wǎng wǎng shí cái shū guān zhù shū zuò shū   chéng huàn náng qīng    
chuáng tóu jiǔ jiā gòng   fǒu zhōng bàn shū shí yǒu míng guān zhě 西 shuí kěn   fàng bái xuě jiāo    
zhōng chéng guān é tiě xiè zhì   liáo yáng bèi diāo chān jiā shuāng shù huò   cuī qiū xiàn jīn qióng    
shēng shèn xué   wén zhāng lǎo chéng jiàn shān gǎn fèng míng qiě   xiàng rén jiān dòu máo    
fēng hóu bài xiàng zài yán   wǎng shā shū shēng wàn yán