渡湖过大浩寺

唐代 王质
乱莎茁茁水皴皴,红叶黄花各自春。隔竹歌呼知叟醉,倚松疏懒见僧真。 有时柏子捎衣落,无数松枝刺眼频。山顶斜阳才惨淡,草颠多露已横陈。
luàn shā zhuó zhuó shuǐ cūn cūn   hóng huáng huā chūn zhú zhī sǒu zuì   sōng shū lǎn jiàn sēng zhēn
yǒu shí bǎi shāo luò   shù sōng zhī yǎn pín shān dǐng xié yáng cái cǎn dàn   cǎo diān duō héng chén