读黄莘秘校卷

宋代 梅尧臣
嵇康昔弹广陵散,商声高与宫声缓。 托名山鬼未传人,古桐纫丝丝不断。 一闻殭卧窃其音,世间虽得能亦罕。 贤明以之知盛衰,愚昧以之为忘诞。 顷年过我在芜城,忽听长拍去欲懒。 凤皇养雏飞未高,鸡鹜成群翅终短。 龙章秀骨苦轻时,继作五弦须欵欵。
kāng dàn guǎng 广 líng sàn   shāng shēng gāo gōng shēng huǎn  
tuō míng shān guǐ wèi chuán rén   tóng rèn duàn  
wén jiāng qiè yīn   shì jiān suī de néng hǎn  
xián míng zhī zhī shèng shuāi   mèi zhī wèi wàng dàn  
qǐng nián guò zài chéng   tīng cháng pāi lǎn  
fèng huáng yǎng chú fēi wèi gāo   chéng qún chì zhōng duǎn  
lóng zhāng xiù qīng shí   zuò xián kuǎn kuǎn