渡黄河

明代 袁中道
如雪寒沙千里平,猛风虽尽浪犹惊。 草经青女全无色,雁过黄河别有声。 骑马久无浮宅梦,倚蓬忽动荡舟情。 可怜广武山常在,寂寞谁知竖子名。
xuě hán shā qiān píng   měng fēng suī jǐn làng yóu jīng  
cǎo jīng qīng quán   yàn guò huáng bié yǒu shēng  
jiǔ zhái mèng   péng dòng dàng zhōu qíng  
lián guǎng 广 shān cháng zài   shéi zhī shù míng