读槐楼病中杂咏题后

宋代 王存
天遣诗肠取病宽,浑然虚白得还丹。铁门限外千年调,玉版声中一字难。 作夏可知行药趣,送春准拟折枝看。梦医尚寐吾方始,欲寄陈芳觅暂安。
tiān qiǎn shī cháng bìng kuān   hún rán bái huán dān tiě mén xiàn wài qiān nián diào   bǎn shēng zhōng nán
zuò xià zhī xíng yào   sòng chūn zhǔn zhé zhī kàn mèng shàng mèi fāng shǐ   chén fāng zàn ān