渡淮

宋代 刘子翚
鸣鼙渡长淮,霏烟散清晨。 皎皎初日光,照辉草木新。 横林渡余碧,叠嶂开嶙峋。 移桡失向背,烟波浩无垠。 儿童相橹歌,余心亦欣欣。 轻帆轻相逾,画鷁映流津。 徘徊望洲渚,悠然独怀人。 樵渔有栖遁,寂寞谁问邻。 暮风翻洪涛,鱼虾亦有神。 四顾天地墨,孤舟恐漂沦。
míng cháng huái   fēi yān sàn qīng chén  
jiǎo jiǎo chū guāng   zhào huī cǎo xīn  
héng lín   dié zhàng kāi lín xún  
ráo shī xiàng bèi   yān hào yín  
ér tóng xiāng   xīn xīn xīn  
qīng fān qīng xiāng   huà yìng liú jīn  
pái huái wàng zhōu zhǔ   yōu rán huái 怀 rén  
qiáo yǒu dùn   shuí wèn lín  
fēng fān hóng tāo   xiā yǒu shén  
tiān   zhōu kǒng piāo lún