度淮

宋代 戴复古
一雨足秋意,孤吟写客怀。 人情容易变,身事苦难谐。 每日思归浙,今朝却度淮。 此生烦造物,略略为安排。
qiū   yín xiě huái 怀
rén qíng róng biàn   shēn shì nàn xié
měi guī zhè   jīn zhāo què huái
shēng fán zào   lüè lüè wéi ān pái