杜侯行

唐代 贯休
天目连天搏秀气,峥嵘作起新城地。德门钟秀光盛时, 三虎八龙皆世瑞。顷者天厖乱下鲸翻海,烽火崩腾照行在。 江表唯传君子营,剑冲牛斗疏真宰。金昆玉季轻三鼓, 煮海悬鱼臣节苦。雁影参差入瑞烟,荆花灿烂开仙圃。 我闻大中咸通真令主,相惟大杜兼小杜。 但能致君活国济生人,亦何必须踏金梯,折桂树。 宣宗懿宗调舜琴,大杜小杜为殷霖。出将入相兮功德深, 生人受赐兮直至今。杜侯兄弟继之后,璞玉浑金美腾口。 常言一呼百万何足云,终取封侯之印大如斗。 恭闻吾皇似尧禹,搜索贤良皆面睹。杜侯杜侯, 君傥修令德,克有终,即必还为大杜兼小杜。 人之戴兮天笔注,国之福兮天固祚。四海无波八表臣, 如今而后君看取。
tiān lián tiān xiù qi   zhēng róng zuò xīn chéng mén zhōng xiù guāng shèng shí  
sān lóng jiē shì ruì qǐng zhě tiān páng luàn xià jīng fān hǎi   fēng huǒ bēng téng zhào xíng zài
jiāng biǎo wéi chuán jūn yíng   jiàn chōng niú dòu shū zhēn zǎi jīn kūn qīng sān  
zhǔ hǎi xuán chén jié yàn yǐng cēn ruì yān   jīng huā càn làn kāi xiān
wén zhōng xián tōng zhēn lìng zhǔ   xiāng wéi jiān xiǎo
dàn néng zhì jūn huó guó shēng rén   jīn   zhé guì shù
xuān zōng zōng diào shùn qín   xiǎo wèi yīn lín chū jiàng xiàng gōng shēn  
shēng rén shòu zhí zhì jīn hóu xiōng zhī hòu   hún jīn měi téng kǒu
cháng yán bǎi wàn yún   zhōng fēng hóu zhī yìn dòu
gōng wén huáng shì yáo   sōu suǒ xián liáng jiē miàn hóu hóu  
jūn tǎng xiū lìng   yǒu zhōng   hái wèi jiān xiǎo
rén zhī dài tiān zhù   guó zhī tiān zuò hǎi biǎo chén  
jīn ér hòu jūn kàn