读后汉逸人传二首

唐代 张谓
子陵没已久,读史思其贤。谁谓颍阳人,千秋如比肩。 尝闻汉皇帝,曾是旷周旋。名位苟无心,对君犹可眠。 东过富春渚,乐此佳山川。夜卧松下月,朝看江上烟。 钓时如有待,钓罢应忘筌。生事在林壑,悠悠经暮年。 于今七里濑,遗迹尚依然。高台竟寂寞,流水空潺湲。 庞公南郡人,家在襄阳里。何处偏来往,襄阳东陂是。 誓将业田种,终得保妻子。何言二千石,乃欲劝吾仕。 鹳鹊巢茂林,鼋鼍穴深水。万物从所欲,吾心亦如此。 不见鹿门山,朝朝白云起。采药复采樵,优游终暮齿。
líng méi jiǔ   shǐ xián shuí wèi yǐng yáng rén   qiān qiū jiān
cháng wén hàn huáng   céng shì kuàng zhōu xuán míng wèi gǒu xīn   duì jūn yóu mián
dōng guò chūn zhǔ   jiā shān chuān sōng xià yuè   cháo kàn jiāng shàng yān
diào shí yǒu dài   diào yīng wàng quán shēng shì zài lín   yōu yōu jīng nián
jīn lài   shàng rán gāo tái jìng   liú shuǐ kōng chán yuán
páng gōng nán jùn rén   jiā zài xiāng yáng chǔ piān lái wǎng   xiāng yáng dōng bēi shì
shì jiāng tián zhǒng   zhōng bǎo yán èr qiān dàn   nǎi quàn shì
guàn què cháo mào lín   yuán tuó xué shēn shuǐ wàn cóng suǒ   xīn
jiàn 鹿 mén shān   zhāo zhāo bái yún cǎi yào cǎi qiáo   yōu yóu zhōng chǐ 齿