独鹤篇

唐代 刘希夷
西山日没人独归,东江月明鹤孤飞。秋风四起声切切,边心一听泪霏霏。 嵩岳灵泉摇玉羽,蓬丘仙雾下金衣。自怜流落烦岁暮,唯有悲凉人事非。
西 shān méi rén guī   dōng jiāng yuè míng fēi qiū fēng shēng qiē qiē   biān xīn tīng lèi fēi fēi
sōng yuè líng quán yáo   péng qiū xiān xià jīn lián liú luò fán suì   wéi yǒu bēi liáng rén shì fēi