读汉书

宋代 刘敞
贾谊求为典属国,终军愿得使匈奴。和亲不及当时策,慷慨犹为大丈夫。 百年强敌轻中国,一世奇功悲腐儒。闻道边民尚严警,异时回首恨江湖。
jiǎ qiú wèi diǎn shǔ guó   zhōng jūn yuàn de shǐ 使 xiōng qīn dāng shí   kāng kǎi yóu wèi zhàng
bǎi nián qiáng qīng zhōng guó   shì gōng bēi wén dào biān mín shàng yán jǐng   shí huí shǒu hèn jiāng