读《汉书》

唐代 白居易
禾黍与稂莠,雨来同日滋。 桃李与荆棘,霜降同夜萎。 草木既区别,荣枯那等夷。 茫茫天地意,无乃太无私。 小人与君子,用置各有宜。 奈何西汉末,忠邪并信之。 不然尽信忠,早绝邪臣窥。 不然尽信邪,早使忠臣知。 优游两不断,盛业日已衰。 痛矣萧京辈,终令陷祸机。[箫望之、京房等] 每读元成纪,愤愤令人悲。 寄言为国者,不得学天时。 寄言为臣者,可以鉴于斯。
shǔ láng yǒu   lái tóng
táo jīng   shuāng jiàng tóng wēi
cǎo bié   róng děng
máng máng tiān   nǎi tài
xiǎo rén jūn zi   yòng zhì yǒu
nài 西 hàn   zhōng xié bìng xìn zhī
rán jǐn xìn zhōng   zǎo jué xié chén kuī
rán jǐn xìn xié   zǎo shǐ 使 zhōng chén zhī
yōu yóu liǎng duàn   shèng shuāi
tòng xiāo jīng bèi   zhōng lìng xiàn huò 。[   [ xiāo wàng zhī jīng fáng děng   ]
měi yuán chéng   fèn fèn lìng rén bēi
yán wèi guó zhě   xué tiān shí
yán wéi chén zhě   jiàn