读故许昌薛尚书诗集

唐代 郑谷
篇篇高且真,真为国风陈。澹薄虽师古,纵横得意新。 翦裁成几箧,唱和是谁人。华岳题无敌,黄河句绝伦。 吟残荔枝雨,咏彻海棠春。李白欺前辈,陶潜仰后尘。 难忘嵩室下,不负蜀江滨。属思看山眼,冥搜倚树身。 楷模劳梦想,讽诵爽精神。落笔空追怆,曾蒙借斧斤。
piān piān gāo qiě zhēn   zhēn wèi guó fēng chén dàn báo suī shī   zòng héng xīn
jiǎn cái chéng qiè   chàng shì shuí rén huá yuè   huáng jué lún
yín cán zhī   yǒng chè hǎi táng chūn bái qián bèi   táo qián yǎng hòu chén
nán wàng sōng shì xià   shǔ jiāng bīn shǔ kàn shān yǎn   míng sōu shù shēn
kǎi láo mèng xiǎng   fěng sòng shuǎng jīng shén luò kōng zhuī chuàng   céng méng jiè jīn