独归

宋代 王安石
锺山独归雨微冥,稻畦夹冈半黄青。 疲农心知水未足,看云倚木车不停。 悲哉作劳亦已久,暮歌如哭难为听。 而我官闲幸无事,北窗枕簟风泠泠。 於时荷花拥翠盖,细浪嬲雪千娉婷。 谁能欹眠共此乐,秋港虽浅可扬舲。
zhōng shān guī wēi míng   dào jiā gāng bàn huáng qīng
nóng xīn zhī shuǐ wèi   kàn yún chē tíng
bēi zāi zuò láo jiǔ   nán wéi tīng
ér guān xián xìng shì   běi chuāng zhěn diàn fēng líng líng
shí huā yōng cuì gài   làng niǎo xuě qiān pīng tíng
shuí néng mián gòng   qiū gǎng suī qiǎn yáng líng