杜鹘花

宋代 刘敞
嫩红轻紫仙姿贵,合是山中寂寞开。九陌风尘肯相顾,可怜空使下山来。
nèn hóng qīng xiān 姿 guì   shì shān zhōng kāi jiǔ fēng chén kěn xiāng   lián kōng shǐ xià 使 shān lái