度关山

南北朝 王训
边庭多警急,羽檄未曾閒。从军出陇坂,驱马度关山。 关山恒晻霭,高峰白云外。遥望秦川水,千里长如带。 好勇自秦中,意气本豪雄。少年便习战,十四已从戎。 昔年经上郡,今岁出云中。辽水深难渡,榆关断未通。 折衔凌绝域,流蓬警未息。胡风朝夜起,平沙不相识。 兵法贵先声,军中自有程。逗遛皆赎罪,先登尽一城。 都护疲诏吏,将军擅发兵。平卢疑纵火,飞鸱畏犯营。 轻重一为虏,金刀何用盟。谁知出塞外,独有汉飞名。
biān tíng duō jǐng   wèi céng xián cóng jūn chū lǒng bǎn   guān shān
guān shān héng ǎn ǎi   gāo fēng bái yún wài yáo wàng qín chuān shuǐ   qiān zhǎng dài
hǎo yǒng qín zhōng   běn háo xióng shào nián biàn 便 zhàn   shí cóng róng
nián jīng shàng jùn   jīn suì chū yún zhōng liáo shuǐ shēn nán   guān duàn wèi tōng
zhé xián líng jué   liú péng jǐng wèi fēng cháo   píng shā xiāng shí
bīng guì xiān shēng   jūn zhōng yǒu chéng dòu liú jiē shú zuì   xiān dēng jǐn chéng
zhào   jiāng jūn shàn bīng píng zòng huǒ   fēi chī wèi fàn yíng
qīng zhòng wèi   jīn dāo yòng méng shéi zhī chū sài wài   yǒu hàn fēi míng