度关山
关山度晓月,剑客远从征。云中出迥阵,天外落奇兵。
轮摧偃去节,树倒碍悬旌。沙扬折坂暗,云积榆溪明。
马倦时衔草,人疲屡看城。寒陇胡笳涩,空林汉鼓鸣。
还听呜咽水,并切断肠声。
guān
关
shān
山
dù
度
xiǎo
晓
yuè
月
,
jiàn
剑
kè
客
yuǎn
远
cóng
从
zhēng
征
。
。
yún
云
zhōng
中
chū
出
jiǒng
迥
zhèn
阵
,
tiān
天
wài
外
luò
落
qí
奇
bīng
兵
。
。
lún
轮
cuī
摧
yǎn
偃
qù
去
jié
节
,
shù
树
dào
倒
ài
碍
xuán
悬
jīng
旌
。
。
shā
沙
yáng
扬
zhé
折
bǎn
坂
àn
暗
,
yún
云
jī
积
yú
榆
xī
溪
míng
明
。
。
mǎ
马
juàn
倦
shí
时
xián
衔
cǎo
草
,
rén
人
pí
疲
lǚ
屡
kàn
看
chéng
城
。
。
hán
寒
lǒng
陇
hú
胡
jiā
笳
sè
涩
,
kōng
空
lín
林
hàn
汉
gǔ
鼓
míng
鸣
。
。
hái
还
tīng
听
wū
呜
yè
咽
shuǐ
水
,
bìng
并
qiē
切
duàn
断
cháng
肠
shēng
声
。
。