度关山

宋代 张耒
度关山,意悠哉, 秦关路险行车摧。秋云沉沉天未晓, 关吏正眠关未开。孟尝逃秦畏秦逐, 一日归齐未为速。重扉当道可奈何, 搔首苍茫空驻毂。主君无言客无计, 仰看天星俯相视。风鸣木响心自惊, 咄嗟谩养三千士。下客趋前敢献诚, 为君试效晨鸡鸣。引声未绝群鸡应, 轧轧重门俄彻扃。马嘶人语车轮转, 斗柄斜横夜初半。奔风捷足欲何追, 虎口脱身非素愿。孟尝好士竟何为, 才得鸡鸣狗盗儿。可怜当日殷懃意, 辍食分衣竟为谁。
guān shān   yōu zāi  
qín guān xiǎn xíng chē cuī qiū yún chén chén tiān wèi xiǎo    
guān zhèng mián guān wèi kāi mèng cháng táo qín wèi qín zhú    
guī wèi wèi zhòng fēi dāng dào nài    
sāo shǒu cāng máng kōng zhù zhǔ jūn yán    
yǎng kàn tiān xīng xiāng shì fēng míng xiǎng xīn jīng    
duō jiē mán yǎng sān qiān shì xià qián gǎn xiàn chéng    
wèi jūn shì xiào chén míng yǐn shēng wèi jué qún yīng    
chóng mén é chè jiōng rén chē lún zhuàn    
dǒu bǐng xié héng chū bàn bēn fēng jié zhuī    
kǒu tuō shēn fēi yuàn mèng cháng hǎo shì jìng wéi    
cái míng gǒu dào ér lián dāng yīn qín    
chuò shí fēn jìng wèi shuí