读广平梅花赋

宋代 舒邦佐
子猷清雅如此君,菊花冷淡如渊明。 古人嗜物非著物,风味相似因适情。 不见铁心宋广平,仍肯一赋写梅兄。 爱渠风雪不改清,似我不肯郎张卿。
yóu qīng jūn   huā lěng dàn yuān míng  
rén shì fēi zhù   fēng wèi xiāng yīn shì qíng  
jiàn tiě xīn sòng guǎng 广 píng   réng kěn xiě méi xiōng  
ài fēng xuě gǎi qīng   shì kěn láng zhāng qīng