读高帝纪

宋代 周紫芝
始皇坑儒生,秦室遂颠覆。取冠溺其中,何乃踵前躅。 亭长初秦民,秦事鉴已熟。事有异取舍,安用自窘束。 方从丰沛豪,起逐中原鹿。君王自神武,将士岂局促。 当时分汉茅,素行甚污辱。屠沽与刀笔,杂然非一族。 叔孙晚见推,韩彭旋烹戮。一弛复一张,往往如转轴。 高皇躬独断,此理深照烛。英风渺何之,遗事空简牍。
shǐ huáng kēng shēng   qín shì suì diān guān zhōng   nǎi zhǒng qián zhú    
tíng zhǎng chū qín mín   qín shì jiàn shú shì yǒu shě ān   yòng jiǒng shù    
fāng cóng fēng pèi háo   zhú zhōng yuán 鹿 jūn wáng shén jiàng   shì    
dāng shí fēn hàn máo   xíng shén dāo   rán fēi    
shū sūn wǎn jiàn tuī   hán péng xuán pēng chí zhāng wǎng   wǎng zhuǎn zhóu    
gāo huáng gōng duàn   shēn zhào zhú yīng fēng miǎo zhī   shì kōng jiǎn