读傅岩居士旧诗轴有感

宋代 欧阳澈
黄鹄凌云不可寻,遗音流落感人心。朱颜绿鬓留难驻,明月清风古到今。 韫椟有时惊卞璞,绝弦无地置牙琴。傅岩萧瑟伤心处,一局文楸锁竹林。
huáng líng yún xún   yīn liú luò gǎn rén xīn zhū yán bìn 绿 liú nàn zhù míng   yuè qīng fēng dào jīn    
yùn yǒu shí jīng biàn   jué xián zhì qín yán xiāo shāng xīn chù   wén qiū suǒ zhú lín