度芙蓉岭

宋代 洪迈
幽泉端为谁,放溜杂琴筑。 山深春未老,泛泛乱蕊馥。 娟娟菖蒲花,可玩不可触。 灵根盘翠崖,老作蛙蚓蹙。 褰裳踏下流,濯此尘土足。 何当饵香节,净冼心眼肉。 余功到方书,万卷不再读。 晚岁穷名山,灵苗纵穿斸。
yōu quán duān wèi shuí   fàng liū qín zhù  
shān shēn chūn wèi lǎo   fàn fàn luàn ruǐ  
juān juān chāng huā   wán chù  
líng gēn pán cuì   lǎo zuò yǐn  
qiān cháng xià liú   zhuó chén  
dāng ěr xiāng jié   jìng xiǎn xīn yǎn ròu  
gōng dào fāng shū   wàn juàn zài  
wǎn suì qióng míng shān   líng miáo zòng chuān 穿 zhú