独芙蓉

唐代 王贞白
方塘清晓镜,独照玉容秋。蠹芰不相采,敛蘋空自愁。 日斜还顾影,风起强垂头。芳意羡何物,双双鸂鶒游。
fāng táng qīng xiǎo jìng   zhào róng qiū xiāng cǎi   liǎn píng kōng chóu
xié huán yǐng   fēng qiáng chuí tóu fāng xiàn   shuāng shuāng chì yóu