读范太史诗赋长歌一首以识感慕之私

元代 刘崧
麒麟凤凰不世出,我思美人宁有终。飘然一去不可挽,徒令四海歌清风。 慷慨范夫子,行高身益穷。读书白云下,养母青山中。 大布之衣乌角巾,于世不牾亦不同。时来清江弄明月,潇洒绝似商山翁。 中年徒步谒京国,一鹗矫矫飞南东。群龙方满朝,怪尔独来晚。 岂无五色线,可补舜华衮。当时作者杨与虞,倡和往往谐笙竽。 蓝田共拟雪色玉,沧海独携明月珠。一朝低徊去台阁,骑马南入闽中幕。 幕中三士总知名,江海高风动寥廓。蹇予束发弄笔时,已解窃写早朝诗。 独怜生晚堕荒僻,每诵制作增涟洏。峨峨百丈遗灵阜,安得披榛荐卮豆。 兹晨再读海康槁,玉立疏髯恍神觏。嗟哉老成今不存,筝笛满耳愁喧喧。 百年气运有屯复,月落江南空断魂。
lín fèng huáng bu shi chū   měi rén níng yǒu zhōng piāo rán wǎn   lìng hǎi qīng fēng
kāng kǎi fàn   xíng gāo shēn qióng shū bái yún xià   yǎng qīng shān zhōng
zhī jiǎo jīn   shì tóng shí lái qīng jiāng nòng míng yuè   xiāo jué shì shāng shān wēng
zhōng nián jīng guó   è jiǎo jiǎo fēi nán dōng qún lóng fāng mǎn cháo   guài ěr lái wǎn
xiàn 线   shùn huá gǔn dāng shí zuò zhě yáng   chàng wǎng wǎng xié shēng
lán tián gòng xuě   cāng hǎi xié míng yuè zhū zhāo huí tái   nán mǐn zhōng
zhōng sān shì zǒng zhī míng   jiāng hǎi gāo fēng dòng liáo kuò jiǎn shù nòng shí   jiě qiè xiě zǎo cháo shī
lián shēng wǎn duò huāng   měi sòng zhì zuò zēng lián ér é é bǎi zhàng líng   ān zhēn jiàn zhī dòu
chén zài hǎi kāng gǎo   shū rán huǎng shén gòu jiē zāi lǎo chéng jīn cún   zhēng mǎn ěr chóu xuān xuān
bǎi nián yùn yǒu tún   yuè luò jiāng nán kōng duàn hún