读法华经示巽上人

宋代 游九言
上上不须说,我法妙难思。 汝师释迦文,深欲警群痴。 有如优昙花,可玩不可持。 瑶车驾大武,火宅鸣狐狸。 中道息化城,宝坊须竟跻。 将令脱尘网,诱设华多辞。 吾事不须尔,父子相恬嬉。 常行存日用,妙处参天倪。 一性本昭彻,春台自熙熙。 汝亦有父母,弃去他人依。 免怀报何日,敬养终无时。 先灵为馁鬼,由汝身披缁。 如云识此心,有生皆秉彝。 谓升兜率天,无路谁能知。 试于清夜阑,回首诵吾诗。
shàng shàng shuō   miào nán  
shī shì jiā wén   shēn jǐng qún chī  
yǒu yōu tán huā   wán chí  
yáo chē jià   huǒ zhái míng li  
zhōng dào huà chéng   bǎo fāng jìng  
jiàng lìng tuō chén wǎng   yòu shè huá duō  
shì ěr   xiāng tián  
cháng xíng cún yòng   miào chù cān tiān  
xìng běn zhāo chè   chūn tái  
yǒu   rén  
miǎn huái 怀 bào   jìng yǎng zhōng shí  
xiān líng wèi něi guǐ   yóu shēn  
yún shí xīn   yǒu shēng jiē bǐng  
wèi shēng dōu shuài tiān   shuí néng zhī  
shì qīng lán   huí shǒu sòng shī