读二疏传

宋代 李纲
都门供张设祖道,冠盖如云声浩浩。送车百两知为谁,太傅少傅同归老。 道傍观者为泣下,贤哉大夫能自保。酒酣礼毕辞决去,脱若林泉放鱼鸟。 当时宣帝重法律,视遇公卿同隶皂。杨恽所坐秪语言,赵韩之诛亦草草。 故令二傅动归心,未必筋骸果衰稿。父子相随出汉关,归来自觉故乡好。 黄金散尽宴亲宾,日治酒殽供洒扫。肯将田宅遗子孙,清白传家最堪宝。 寂寥千载想风流,知止不辱何其早。
dōu mén gòng zhāng shè dào   guān gài yún shēng hào hào sòng chē bǎi liǎng zhī wèi shuí tài   shǎo tóng guī lǎo    
dào bàng guān zhě wèi xià   xián zāi dài néng bǎo jiǔ hān jué tuō   ruò lín quán fàng niǎo    
dāng shí xuān zhòng   shì gōng qīng tóng zào yáng yùn suǒ zuò zhī yán zhào   hán zhī zhū cǎo cǎo    
lìng èr dòng guī xīn   wèi jīn hái guǒ shuāi gǎo 稿 xiāng suí chū hàn guān guī   lái jué xiāng hǎo    
huáng jīn sàn jìn yàn qīn bīn   zhì jiǔ yáo gōng sǎo kěn jiāng tián zhái sūn qīng   bái chuán jiā zuì kān bǎo    
liáo qiān zǎi xiǎng fēng liú   zhī zhǐ zǎo