读杜子美集

宋代 姜特立
巴蜀劳重往,荆湘无定居。 宦情常造次,行橐屡空虚。 宫阙烟尘外,江村盗贼余。 弟兄踪迹断,妻子信音疎。 生理那堪说,穷愁自扫除。 千篇比金玉,万卷是菑畲。 轩轾齐梁后,凭陵汉魏初。 严公俄旅亲,岳土亦烟墟。 一切惟漂泊,平生可叹嘘。 高名天所靳,此理复何如。
shǔ láo zhòng wǎng   jīng xiāng dìng  
huàn qíng cháng zào   xíng tuó kōng  
gōng què yān chén wài   jiāng cūn dào zéi  
xiōng zōng duàn   xìn yīn shū  
shēng kān shuō   qióng chóu sǎo chú  
qiān piān jīn   wàn juàn shì shē  
xuān zhì liáng hòu   píng líng hàn wèi chū  
yán gōng é qīn   yuè yān  
qiē wéi piāo   píng shēng tàn  
gāo míng tiān suǒ jìn