读杜集

宋代 张耒
风雅不复兴,后来谁可数。 陵迟数百岁,天地实生甫。 假之虹与霓,照耀蟠肺腑。 夺其富贵乐,激使事言语。 遂令困饥寒,食粝衣挂缕。 幽忧勇愤怒,字字倒牛虎。 嘲词破万家,摧拉谁得御。 又如滔天水,决泄得神禹。 他人守一巧,为豆不能簠。 君独备飞奔,捷蹄兼骏羽。 飘萍竟终老,到死尚为旅。 高才遭委弃,谁不怨且怒。 君乎独此忘,所惜唐遗绪。 悲嗟痛祸乱,欲取彝伦叙。 天资自忠义,岂媚后人睹。 艰难得一职,言事竟龃龉。 此心耿可见,谁肯浪自苦。 鄙哉浅丈夫,夸己讪其主。 文章不知道,安得擅今古。 光焰万丈长,犹能伏韩愈。
fēng xīng   hòu lái shuí shǔ  
ling chi shù bǎi suì   tiān shí shēng  
jiǎ zhī hóng   zhào yào 耀 pán fèi  
duó guì   shǐ 使 shì yán  
suì lìng kùn hán   shí guà  
yōu yōu yǒng fèn   dào niú  
cháo wàn jiā   cuī shuí  
yòu tāo tiān shuǐ   jué xiè de shén  
rén shǒu qiǎo   wèi dòu néng  
jūn bèi fēi bēn   jié jiān jùn  
piāo píng jìng zhōng lǎo   dào shàng wèi  
gāo cái zāo wěi   shuí yuàn qiě  
jūn wàng   suǒ táng  
bēi jiē tòng huò luàn   lún  
tiān zhōng   mèi hòu rén  
jiān nán de zhí   yán shì jìng  
xīn gěng jiàn   shuí kěn làng  
zāi qiǎn zhàng   kuā shàn zhǔ  
wén zhāng zhī dào   ān shàn jīn  
guāng yàn wàn zhàng zhǎng   yóu néng hán