读《杜工部集》二首
造化拾无遗,唯应杜甫诗。岂非玄域橐,夺得古人旗。
日月精华薄,山川气概卑。古今吟不尽,惆怅不同时。
甫也道亦丧,孤身出蜀城。彩毫终不撅,白雪更能轻。
命薄相如命,名齐李白名。不知耒阳令,何以葬先生。
zào
造
huà
化
shí
拾
wú
无
yí
遗
,
wéi
唯
yīng
应
dù
杜
fǔ
甫
shī
诗
。
。
qǐ
岂
fēi
非
xuán
玄
yù
域
tuó
橐
,
duó
夺
de
得
gǔ
古
rén
人
qí
旗
。
。
rì
日
yuè
月
jīng
精
huá
华
báo
薄
,
shān
山
chuān
川
qì
气
gài
概
bēi
卑
。
。
gǔ
古
jīn
今
yín
吟
bù
不
jìn
尽
,
chóu
惆
chàng
怅
bù
不
tóng
同
shí
时
。
。
fǔ
甫
yě
也
dào
道
yì
亦
sàng
丧
,
gū
孤
shēn
身
chū
出
shǔ
蜀
chéng
城
。
。
cǎi
彩
háo
毫
zhōng
终
bù
不
juē
撅
,
bái
白
xuě
雪
gèng
更
néng
能
qīng
轻
。
。
mìng
命
bó
薄
xiàng
相
rú
如
mìng
命
,
míng
名
qí
齐
lǐ
李
bái
白
míng
名
。
。
bù
不
zhī
知
lěi
耒
yáng
阳
lìng
令
,
hé
何
yǐ
以
zàng
葬
xiān
先
sheng
生
。
。